Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2015

Về bức ảnh "Cái ôm lan tỏa khắp thế giới"

Gần đây, những cuộc biểu tình đòi công bằng cho thanh niên da đen Michael Brown tại Ferguson, bị cảnh sát viên da trắng Darren Wilson bắn chết và được miễn truy tố đã khiến bùng nổ hàng loạt các cuộc tuần hành, thậm chí đã xảy ra nhiều cuộc xung đột. Như vậy là vết thương về chủng tộc chưa lành, vẫn âm ỉ và rách toạc. Nhiều cuộc bạo động đã xảy ra, cảnh sát đã phải dùng đến hơi cay và bắt bớ hàng loạt để mong đem lại bình ổn cho thành phố.

Ngày 25/11, trong cuộc biểu tình ở Portland, Oregon, những người tuần hành cũng mang trong mình đủ mọi cảm giác: hận thù, tức giận, kinh hoàng… để xuống đường. Một cậu bé da đen ôm tấm bảng Free Hugs với dòng nước mắt chảy dài sợ hãi khi thấy đám đông chung quanh mình cũng như những cảnh sát chống bạo động đã trở nên quá căng thẳng. Bất ngờ, một viên cảnh sát chống bạo động khi nhìn thấy hình ảnh đó, đã tiến tới gần và hỏi vì sao em khóc, và sau đó cả hai đứng ôm nhau giữa đám đông. Mọi thứ như bị ngừng lại, và sự xúc động dậy lên trong tất cả mọi người, bỗng chốc sự tức giận hay điên cuồng vụt mất, thay vào đó một cảm giác ấm áp và tự vấn lương tâm.

Bức ảnh do nhiếp ảnh gia tài tử người gốc Việt Johnny Nguyen chụp, đã được tất cả mọi người chia sẻ như truyền đi thông điệp về “cái ôm lan tỏa khắp thế giới”. 

Vậy là cậu bé da đen Devonte Hart, 12 tuổi và viên trung sĩ cảnh sát Bret Barnum đã làm nên sự kiện độc đáo của ngày hôm đó. Cuộc biểu tình đã dừng lại. Bức ảnh được gửi đến cho tờ The Oregonian, tờ báo được nhiều quan tâm nhất của tiểu bang. Chỉ vài giờ sau khi bài viết tường thuật và bức ảnh của John Nguyễn xuất hiện, đã có hơn 150,000 lượt chia sẻ. Mọi giới truyền thông ở Mỹ đều đưa lại bản tin này như một sự thức tỉnh bất ngờ. Elwood P. Suggins, một cư dân của Oregon nói rằng ông ta tiếc rằng mình không ở trong ban chấm giải Pulitzers để trao giải thưởng của năm cho John Nguyễn và nói rằng mọi người hãy đọc câu chuyện này mà đừng quên cầm sẵn khăn giấy, vì bạn có thể rơi nước mắt sau đó.

Chuyện kể rằng khi viên trung sĩ cảnh sát Bret Barnum tiến tới và hỏi Devonte Hart tại sao lại khóc, cậu bé nói rằng cậu ta đang sợ hãi trước khung cảnh bạo lực đang diễn ra, và cậu nói rằng mình sợ cảnh sát sẽ dùng bạo lực với những đứa trẻ da đen đang tuần hành như mình. Viên trung sĩ thở dài và nói “Phải rồi, chú hiểu, chú xin lỗi cháu”. Sau đó Bret Barnum ôm Devonte Hart vào lòng thật chặt..

Johnny Nguyễn kể rằng ngay hình ảnh đó diễn ra, một luồng cảm xúc kỳ lạ dâng lên trong đám đông. Anh nói rằng còn nhìn thấy một thiếu niên khác đang cầm tấm bảng Free Hugs tương tự như Devonte Hart, đứng từ xa nhìn lại với giòng nước mắt lăn dài trên mặt. Nhà báo Tuấn Khanh đã viết trên blog của mình: Câu chuyện này làm chấn động nước Mỹ, cũng như rất nhiều người đã có tuổi trẻ của mình đi qua cuộc chiến Việt Nam, thời kỳ hippy phản chiến. Giữa lúc súng đạn đi tìm con người, một thế hệ hippy đã chọn cách đi tìm sự hoang dại trẻ thơ để rũ bỏ hiện thực quá khắc nghiệt ở chung quanh. Và 40 năm trước, có lẽ với một niềm tin trẻ thơ pha trộn tuyệt vọng, John Lennon đã viết bài hát bất hủ Imagine, để lại một ước nguyện cho thế giới mai sau.

Bài hát 40 tuổi lại được dịp ngân vang trong lòng mọi người. Nó nhắc rằng sẽ một ngày nào đó, sẽ không có ai vì nhân danh một lý tưởng, một nền chính trị nào đó để giết hại đồng loại của mình. Nó nói rằng cái cuối cùng mà con người tìm kiếm, vượt ra ngoài quyền lực, vượt ra ngoài chiếm đoạt và dối trá, chỉ là sự bình yên trong cuộc sống này.

John Lennon không sống đủ dài để thấy giấc mơ của mình ra sao. Nhưng ông đang trao giấc mơ đó cho rất nhiều người còn lại. Giấc mơ về lòng nhân ái sẽ còn dẫn đường cho con người đến tương lai, giấc mơ đó, có tôi và các bạn.”

2 nhận xét:

  1. Bài viết thật hay chị ạ, chị có khỏe không ạ, em chúc chị và gia đình đón xuân vui vẻ hạnh phúc.

    Trả lờiXóa
  2. Tôi thực sự xúc động khi đọc bài này. Cài ÔM HÀO HIỆP này đúng là một thông điệp cho thế giới đang hỗn loạn, đầy máu lửa và chiến tranh này: hãy "thức tỉnh", hãy, "tự vấn lương tâm" hãy không “vì nhân danh một lý tưởng, một nền chính trị nào đó để giết hại đồng loại của mình” và “cái cuối cùng mà con người tìm kiếm, vượt ra ngoài quyền lực, vượt ra ngoài chiếm đoạt và dối trá, chỉ là sự bình yên trong cuộc sống này”! Câu chuyện này rất nóng hổi và rất thời sự đối với đất nước Ukraina đang máu lửa. Cảm ơn bạn Nguyệt Ánh, chúc bạn Năm mới Ất mùi nhiều sức khỏe, niềm vui và may mắn.

    Trả lờiXóa