Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

Thư của tướng Nguyễn Trọng Vĩnh gửi Bộ Chính trị và BCH Trung ương

Lời phi lộ của Nguyệt Ánh

Chúng ta đã được nghe nhiều bài phát biểu của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng về tình hình đất nước. Rất lạc quan, rất khí thế, nhưng tôi nghĩ đó chỉ để tuyên truyền ra Quốc tế thôi, còn chúng ta cần nên biết tình hình một cách đúng đắn và chính xác hơn. Điều này tôi đã tìm thấy trong Thư của tướng Nguyễn Trọng Vĩnh gửi Bộ Chính trị và BCH Trung ương. Tôi xin đăng lại toàn văn bài này để chúng ta cùng đọc và suy nghĩ.

Lời của Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh

Trước đây không lâu, trên mạng, tôi đã có một số kiến nghị về chẩn bị và tiến hành Đại hội Đảng lần thứ XII, không biết có đến được lãnh đạo không. Gần đây có đồng chí trong Ban lãnh đạo khuyên tôi gửi trực tiếp cho Ban chấp hành trưong ương và Bộ Chính trị. Ngày 06/11/ 2014, tôi có gửi bản kiến nghị này bằng thư chuyển phát nhanh đến Ban chấp hành trưong ương và Bộ Chính trị. Đến nay đã gần một tháng mà không được hồi âm, nên tôi đưa lên mạng để các cấp ủy và các đảng viên biết.

Nguyễn Trọng Vĩnh

Kính thưa:
Ban chấp hành trung ương,
Bộ Chính trị,
Trước thềm Đại hội XII, tôi xin mạnh dạn đề đạt một số ý kiến sau đây để Ban chấp hành và Bộ Chính trị xem xét.
Chưa bao giờ tình hình đất nước ta thể hiện nhiều mặt tiêu cực, yếu kém như hiện nay.
Hàng vạn doanh nghiệp phá sản, công nhân viên mất việc làm, ngân sách mất nguồn thu, tham ô lãng phí khủng khiếp, tài nguyên mất nhiều mà thu được rất ít, tập đoàn kinh tế nhà nước thua lỗ, thất thoát lớn, nợ xấu ngân hàng quá nhiều, nợ công cả trong nước, ngoài nước chồng chất đến mức nguy hiểm, kinh tế lệ thuộc nước ngoài, mọi mặt xã hội xuống cấp, tình hình sa sút nghiêm trọng, tụt hậu xa so với các nước xung quanh… Kết quả là tài nguyên phong phú mà dân nghèo nước yếu.
Thực trạng này do sự quản lý, điều hành kém cỏi của người đứng đầu Chính phủ, đồng thời cũng do đường lối của Đảng có sai lầm.
Thử nhìn lên phương Bắc để thấy sai lầm của ta.
Với đầu óc thực dụng và khá sáng suốt, khi ông Đặng Tiểu Bình phát biểu: “Mèo trắng, mèo đen, mèo nào bắt được chuột là mèo tốt” là ông ta đã từ bỏ chủ nghĩa Mác – Lênin, từ bỏ chủ nghĩa công sản, bắt tay với Mỹ và rẽ sang con đường khác, tuy vẫn nêu “Xây dựng chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc”. Nhờ đường lối Đặng Tiểu Bình mà Trung Quốc phát triển vượt bậc, sau vài ba thập kỷ đã trở thành một cường quốc giàu mạnh.
Mới rồi trong thông cáo của Hội nghị trung ương IV khóa 18 lại xuất hiện đoạn “Lấy chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Mao Trạch Đông, lý luận Đặng Tiểu Bình, tư tưởng ba đại diện làm nguyên tắc chỉ đạo…”. Đấy chỉ là để thỏa mãn phái bảo thủ và phái Giang Trạch Dân trên văn bản nhằm giữ đoàn kết, còn trên thực tế thì ông Tập Cận Bình chủ yếu vẫn làm theo lý luận Đặng Tiểu Bình. Cao hơn thế, tham vọng của ông Tập là thực hiện giấc mơ Trung Hoa, phục hưng dân tộc Trung Hoa vĩ đại, xây dựng Trung Quốc thành một thứ Đế chế Trung Hoa mới, bá chủ thiên hạ.
Còn Việt Nam ta vẫn trung thành thực hiện mô hình xã hội chủ nghĩa như Liên Xô nên cũng như Cu Ba, Triều Tiên, đều nghèo; thậm chí, đến khi mô hình xã hội chủ nghĩa Đông Âu xụp đổ, Liên Xô tan rã mà ta vẫn cố níu xây dựng xã hội chủ nghĩa không theo mô hình tiêu chí, nguyên tắc nào, rất mơ hồ; vẫn chủ trương “Đất đai là sở hữu toàn dân”, thực tế là sở hữu của các cấp chính quyền, muốn bán thì bán, muốn chia chác cho nhau cũng được, muốn thu hồi thì thu hồi; nắm một loạt tập đoàn kinh tế nhà nước với ý tứ là thực hiện kinh tế Nhà nước làm chủ đạo, nhưng phần lớn các tập đoàn thua lỗ, thất thoát, kinh tế Nhà nước không chủ mà cũng  chẳng đạo được.
Do đường lối sai lầm nên đất nước không phát triển được. Về công nghiệp, chủ yếu chỉ là gia công, lắp ráp… đến 2020 có lẽ cũng chưa thực hiện được công nghiệp hóa, chưa thực hiện được hiện đại hóa nông nghiệp. Về thương mại thì sản phẩm xuất, không đủ bù hàng hóa thiết bị máy móc phải nhập.
Thêm vào đó, bộ máy Nhà nước quá cồng kềnh, mỗi bộ rất nhiều thứ trưởng, rất nhiều cục vụ, cục vụ lại có nhiều phòng, đều có trưởng phó nên khối lượng biên chế phình rất to. Ngoài ra lại bao cấp các tổ chức quần chúng: Công, Nông, Thanh, Phụ,… con số cũng không nhỏ. Lẽ ra các đoàn thể phải tự thu, chi do đóng góp hội phí, đoàn phí của hội viên, đoàn viên. Vài năm lại đây, lại phong rất nhiều tướng. Tổng số người nhà nước phải chi lương rất lớn, khối lượng tiền vô cùng lớn, ngân sách nào chịu nổi, tiền thuế thu của dân biết đến bao nhiêu cho đủ.
Đề nghị Đảng suy nghĩ thay đổi đường lối, chủ trương, chính sách cho phù hợp. Trước nên thôi không nói “Theo chủ nghĩa Mác – Lênin” nữa vì “Vô sản toàn thế giới liên hiệp lại… tiến lên thế giới đại đồng” như Mác nêu lên là không hiện thực. Thực hiện chuyên chính vô sản, đấu tranh giai cấp…” như Lênin chủ trương không phù hợp với nước ta, nó trái ngược với tư tưởng Hồ Chí Minh là “Đại đoàn kết dân tộc”.
Chỉ nên nêu “Lấy tư tưởng Hồ Chí Minh làm kim chỉ nam” là đủ. Trong tư tưởng Hồ Chí Minh đã có cả cái gì đúng, thích hợp với Việt Nam của Mác, Lênin, cái gì là tiến bộ văn minh của thế giới, cái gì là hay là tốt của đạo Thiên chúa, đạo Phật, của Khổng tử, của Tôn Trung Sơn… và truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta.
Không đặt vấn đề xây dựng chủ nghĩa xã hội nữa mà chỉ nên nêu thực hiện: Dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh như nghị quyết Đảng đã từng nêu là thích hợp, vì nói xây dựng chủ nghĩa xã hội nhưng theo mô hình nào, tiêu chí, nguyên tắc nào, nội dung là gì không rõ, thật là mơ hồ, chỉ nói để mà nói thôi.
Đề nghị Đảng thực hiện dân chủ trong Đảng cũng như đối với nhân dân, lắng nghe ý kiến của Đảng viên ở cơ sở, lắng nghe dư luận của nhân dân, lắng nghe và tiếp thụ ý kiến của các chuyên gia giỏi, của các nhà trí thức tâm huyết với sự tiến bộ của đất nước, có chủ trương, chính sách đúng phát triển nội lực để tiến lên, dần thoát khỏi sự lệ thuộc và chèn ép của nước ngoài. Như thế Đảng sẽ lấy lại được lòng tin của dân, dân theo là sức mạnh của Đảng.

Trong cấu tạo nhân sự của nhiệm kỳ mới, mong rằng không có tệ “mua quan bán chức” len vào, Đảng sẽ thể hiện tinh thần chí công vô tư, đặt lợi ích của nước của dân lên trên hết. Ban chấp hành trung ương mới phải bao gồm những Đảng viên ưu tú hơn cả trong Đảng, có lòng vì nước vì dân, không nên “chia phần” có đủ các tỉnh, thành, vùng, miền.
Thành viên Bộ Chính trị phải là những Đảng viên xuất sắc hơn cả trong Ban chấp hành trung ương, cũng không phân chia vùng, miền vì Đảng là thống nhất, không phải là Đảng của ba mảng. Trong Bộ Chính trị cũng như trong Ban chấp hành, ai có khả năng phụ trách vị trí nào tốt nhất thì phân công đảm nhiệm chức vụ ấy, bất kể là người thuộc miền nào, đồng chí chủ trì phải là người có uy tín cao, có năng lực, có tinh thần độc lập tự chủ được nhân dân tin tưởng.
Trên đây là những ý kiến thẳng thắn, chân thành tôi đề xuất để Đảng xem xét, tôi không có lợi ích nào khác là muốn Đảng được dân tin, Tổ quốc giữ được độc lập, chủ quyền và tiến lên giàu mạnh.
Hà Nội, ngày 05 tháng 11 năm 2014
Kính
Nguyễn Trọng Vĩnh
TB: Nhân đây, tôi đề nghị dừng khai thác Bauxit Tây Nguyên. Vì, mọi người đều biết càng lao vào càng lỗ. Xe tải 40 tấn hàng ngày cày nát đường vận chuyển tiền đâu mà sửa và xây lại cho được. Những hồ bùn đỏ trên cao nguyên ai biết được lúc nào sẽ gieo thảm họa cho hàng triệu đồng bào miền Nam Trung bộ và miền Đông Nam bộ trong điều kiện biến đổi khí hậu nắng mưa bất thường khó lường. Có ý kiến nói chế biến bùn đỏ sẽ thu được sắt; thử tính tốn bao nhiêu tiền điện mới ra được 1 cân sắt.

Theo đuổi đến cùng dự án có thể mất không mỏ bauxit, môi trường Tây Nguyên bị phá nát mà Nhà nước không thu được gì.

2 nhận xét:

  1. Em thiển nghĩ những đóng góp của Ô Vĩnh rất vừa phải, đúng mực thậm chí hơi nhẹ nhàng...thế mà không được trả lời. Lạ thật!

    Trả lờiXóa
  2. Vấn đề là... rất là vấn đề , các chị ạ....

    Trả lờiXóa